Không gian của Salmonoid không mới. Góc cầu thang đã có những vết xước. Khung cửa sổ gỗ bạc màu theo thời gian. Nền gạch có chỗ đã nhạt đi theo năm tháng.
Nhưng cũng tại nơi đây, ánh nắng xuyên qua tán lá, rơi xuống khoảng sân khu vườn mỗi sáng lại khiến gian bếp phía sau ấm lên một cách rất tự nhiên. Dàn cây leo vươn mình hai bên lối vào vẫn được chăm tưới mỗi ngày. Những nhánh cây nơi ban công vẫn vun lên từng chút, như thể ở đây, mọi thứ dù cũ, vẫn luôn được chăm sóc vô cùng chu đáo.
Chúng tôi vẫn lau bụi trên từng chiếc kệ gỗ, cắt tỉa từng nhánh cây thừa, giữ nguyên những ô cửa kính cũ, không phải vì muốn “giữ lại nét cổ kính”, mà đơn giản vì ở đây, mọi thứ đều có người quan tâm. Và điều đó đủ để không gian Salmonoid dù cũ, vẫn ấm.
Salmonoid không mới, và cũng chưa từng cố gắng để trở nên thật mới. Nhưng là nơi mà khi bạn bước vào, có thể sẽ cảm thấy mình đã từng ở đây rồi, không phải vì một thói quen, mà vì một cảm giác.