Một tối tháng 7 mưa lất phất, có cặp đôi ghé Salmonoid. Chọn một bàn nhỏ nơi góc sân vườn, chỉ để ngồi bên nhau, dưới ánh đèn vàng dịu lắng nghe tiếng mưa tí tách trượt trên tấm lá.
Một năm sau, họ quay lại. Lần này, cùng một lời nhắn nhỏ: “Lát nữa đến món tráng miệng, các bạn giúp mình mang bó hoa và chiếc nhẫn này ra nhé.”
Buổi tối hôm ấy, vẫn bàn cũ, món quen. Nhưng mọi thứ dường như đặc biệt hơn đôi chút với một lời cầu hôn ngọt ngào mở ra chương mới cho hành trình hạnh phúc của hai con người.
Từ đó tới nay, mỗi năm đến dịp kỷ niệm, họ lại ghé thăm chốn cũ. Chẳng cần cầu kỳ, chỉ cần món ăn đúng vị quen, bên góc vườn ghi dấu bao hồi ức. Vậy thôi là đủ để tạo nên những cảm xúc thật mới.